A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Cảm phục chuyện thầy và trò đến lớp nơi vùng cao

- Trường PTDTBT-THCS Nong U vẫn còn trong điều kiện khó khăn vất vả nhưng những cán bộ giáo viên nơi đây vẫn đang hàng ngày thầm lặng gieo chữ...

 - Trường PTDTBT-THCS Nong U vẫn còn trong điều kiện khó khăn vất vả nhưng những cán bộ giáo viên nơi đây vẫn đang hàng ngày thầm lặng gieo chữ …

       Vẫn như thường lệ, hôm nay vào một ngày mùa đông giá rét chúng tôi lại tiếp tục hành trình đến trường sau ngày nghỉ vào cuối tuần để tiếp tục hoàn thành công việc cao qúy‎ là đem cái chữ ,đem kiến thức cho học sinh thân yêu nơi vùng cao . Mặc dù vẫn còn nhiều thiếu thốn,khó khăn vất vả, nhưng những người giáo viên như chúng tôi nơi đây, những người vẫn đang hàng ngày thầm lặng gieo chữ nơi vùng cao đầy khó khăn này vẫn một lòng một dạ yêu nghề và nguyện tất cả vì học sinh thân yêu nơi đây.

Những khó khăn, vất vả

         Trường PTDTBT-THCS Nong U có 27 cán bộ giáo viên với tổng số học sinh 237 em chủ yếu là người dân tộc Mông, và một số ít người dân tộc Thái. Là một xã có địa bàn giữa các bản tương đối xa nhau nên gây khó khăn cho hoc sinh trong việc đi đến trường. Bản gần  trung tâm xã nhất là 4 km, có bản cách trung tâm xã gần 20km ,với những bản cách xa trường trên 7 km hầu hết các em ở nội trú tại trường.

      

           Trường nằm cách Thành Phố Điện Biên Phủ gần 40km. Với quãng đường này di chuyển bằng ô tô mất chừng 60 phút , còn nếu đi bằng phương tiện xe máy mất chừng 75 phút ,trường thực sự là trở ngại lớn với những ai đã một lần ghé qua con đường này. Mặc dù đoạn đường đang được thi công dở dang nhưng phần còn lại đoạn đường rất xấu đặc biệt vào những ngày mưa thì đúng là một thách thức cho những ai đi lần đầu đường đất trơn trượt rất khó đi. Đường đất, gập ghềnh, khúc khuỷu, những đoạn cua lắt léo, bề mặt đường chi chít những ổ gà, ổ voi.

Điều kiện sinh hoạt của thầy trò nơi đây vẫn còn nhiều khó khăn, thiếu thốn đặc biệt là về nước sinh hoạt về mùa khô hạn, cơ sở vật chất phục vụ việc dạy và học. Khu nhà nội trú cho học sinh còn tạm bợ được dựng lên là nhờ sự ủng hộ giúp đỡ của cán bộ xã, của dân bản, từ những tấm gỗ đã  ố màu, mùa hè thì nóng bức, mùa đông thì giá rét .

Khu tập thể giáo viên, các thầy cô phải sinh hoạt trong điều kiện còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. Nhưng vượt qua tất cả, vì đàn em thân yêu, hàng ngày, hàng giờ chúng tôi vẫn dồn hết tâm huyết, bám trường bám lớp để truyền đạt kiến thức tới các em.

Nhọc nhằn gieo chữ

       Đại đa số học sinh là người dân tộc, trình độ nhận thức còn rất hạn chế, đến mùa các em thường bỏ học ở nhà làm nương, phụ gia đình làm kinh tế coi nhẹ việc học tập tại trường….mỗi lần như thế các thầy cô lại đến vận động, khuyên bảo, động viên để các em tới lớp.

       Tục tảo hôn vẫn còn diễn ra với đồng bào dân tộc ở đây, quan niệm lấy người về làm việc cho gia đình, rất nhiều học sinh đã lập gia đình từ năm lớp 8 lớp 9 khiến công tác giáo dục gặp khó khăn.

       Sớm hiểu được nét văn hóa đặc thù của đồng bào dân tộc nơi đây, các thầy cô giáo vừa là người dạy chữ nhưng cũng là người bạn lớn của các em, lắng nghe, động viên, chia sẻ với các em. Các thầy cô còn đi đến từng nhà học sinh để động viên các em đi học, rồi phụ giúp cùng làm việc với gia đình.

        Một mùa xuân nữa sắp về, núi rừng đang bừng lên sức sống đón Xuân sang, hàng ngày chúng tôi vẫn vẫn thầm lặng gieo chữ nơi vùng cao. Thật đáng quý và trân trọng những nỗ lực của các thầy các cô đang ngày đêm miệt mài mang ánh sáng tri thức đến với con em đồng bào các dân tộc nơi đây.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 3
Hôm qua : 11
Tháng 10 : 140
Năm 2019 : 2.210